(
Đào Huy Bình ) Đêm nay tôi xin kể cậu chuyện của một thằng sinh viên năm thứ 2 chuyên ngành du lịch phá rào đưa đưa gần 100 người bạn đi một chuyến hành trình đầy trải nghiệm một chuyến hành trình gần 800 km trong vòng 3 ngày qua 3 tỉnh miền núi Đông Bắc
Cuộc đời là những chuyến đi – mỗi chuyến đi là một trải nghiệm khó phai ! Vốn là một cậu học sinh cấp ba khá nhút nhát – khi phải đăng kí thi vào đại học tôi đã rất phản đối khi đi theo học du lịch nhưng rồi chẳng hiểu tại sao khi theo học nó lại giúp thay đổi con người tôi – có lẽ có được sự bây giờ một phần là nhờ những trải nghiệm những cũng bậc cảm xúc ở mỗi bài học trên lớp của những thầy cô đáng kính, ở mỗi con đường, mảnh đất mà tôi đi qua, mỗi vị khách mà tôi tiếp xúc … Để có được ngày hôm nay, tôi không thể quên được những trải nghiệm của một thời sinh viên sau mỗi chuyến đi thực tế đặt biệt là những chuyến đi phá rào, một mình nắm trong tay cả một đội quân đi mà khả năng thành bại khôn lường, bao chuyện bất chắc có thể xảy ra nhưng vì cái nhiệt huyết với cái nghề này và sự ủng hộ rất nhiệt tình của bạn bè mà tôi vẫn quyết định làm và làm cho bằng được.
Hà Nội - Bắc Kạn – Cao Băng - Lạng Sơn / Chuyến đi đầy những bất ngờ và thú vị !

Sau hơn 1 tháng chuẩn bị với rất nhiều những khó khắn vấp phải những sự ngăn trở từ nhiều phía, cùng với đó là sự đồng tâm nhất trí bỏ qua mọi sự thành kiến và xung đột trong nhóm cán sự của 3 lớp du lịch, mọi người đã đồng tâm nhất trí mỗi người một việc cùng nhau chuẩn bị hoạt động trên kế hoạch đã đề ra rồi đến trước ngày đi 1 ngày chuẩn bị hợp tour còn nhật được một cú điện thoại của Thầy Giáo trưởng đoàn thông báo liệu có chuyển sang đi lịch khác được ko ! Làm chúng tôi lặng người đi khi nghe tin ấy nhưng rồi thì cuối cùng mọi chuyện cũng được Thầy sắp xếp ổn thỏa.
Chuyến hành trình mới lại bắt đầu, lần này chúng mình lại được khám phá thêm một cung đường mới khá khó đi và cần một lượng kiến thức về dân tộc học khá lớn khi đi tour ở khu vực Đông Bắc đó là cung đường QL 3.
Kế hoạch bạn đầu của chúng tôi là đi Hồ Ba Bể + Thác bản Giốc – Đồng Ngườm Ngao + hang Pác Bó rồi quay về Hà Nội nhưng chúng tôi đã phải nắn hành trình liên tục trong 3 ngày, với số lượng đoàn lên đến gần 100 con người đa phần chưa một lần được thử lửa trong chuyến đi đường trường trên địa hình vùng núi cao nên có bao nhiêu chuyện bất chắc xảy ra mà chẳng hề lường trước được.
Sáng 3/5 : Đúng 3h30 mình thức dậy, đêm qua mình không như nhưng tour trước nữa, không biết có phải mình đã quen rồi hay do tour này mình đã có những sự chuẩn bị kĩ càng hơn ... mà mình ngủ ngon hơn và không còn hồi hộp và thao thức như những tour trước nữa.4h15 : Mình rời khỏi nhà – sau khi đã chuẩn bị kĩ càng. Từ ngày chuyển về nhà trọ mới đây là lần đầu tiên mình ra khỏi nhà vào lúc sáng sớm như thế này - đúng là Hà Nội về đêm khác hẳn. Sự ồn ào của ban ngày đã được thay bằng sự tĩnh lặng, yên bình và màn đêm sâu thằm nhiều lúc mình cảm thấy thật ghê người... Đi đến giữa đường thì m nhận được điên thoại của Quảng…, m nghĩ chắc là có chuyện gì... Đến nơi thì đúng là như vậy...
Sự cố đầu tiên của chuyến đi :Lái xe phản ứng với lịch trình mà đoàn đưa ra – do 3 lí do :+ Lịch trình ngày 2 quá dày, đường khó đi .+ Lái xe không biết trước về lịch trình – do lỗi thuê xe qua cầu ( điều này ngoài dự đoán của tất cả mọi người và ngay cả bạn phụ trách thuê xe ) - điều này thực sự khiến mình hơi bất ngờ vì lần đó cả nhóm leader của cả khóa đã họp bàn, phân công rất rõ ràng và ai cũng ý thức được đây là tour làm để lấy kinh nghiệm thực tế mà không phải lúc nào mình cũng có cơ hội - hỏi kĩ một bác tài dễ tính thì mới biết do mấy ngày nghỉ lễ các lái xe đều chạy với lịch trình rất dày 12h đêm hôm trước lái xe mới về tới Hà Nội nên mới sáng ra đã vớ ngay cái chương trình rất căng mà lại không có tí mầu mè j thì chuyện này khó tránh khỏi.+ Lái xe vòi tiền típ. (1)
Cũng thật may lúc đó Thầy trưởng đoàn cũng có mặt hỗ trợ thêm cả nhóm leader về mặt tinh thần. Mà sau này nghĩ lại mình cũng phục Thầy mình thật, Ngay từ khi lên chương trình cả khoa có 4 lớp gần 200 con người cùng cho ý kiến thì một lớp nhất quyết phản đôi ko đi hành trình xa mà muốn đi gần để tiết kiệm chi phí - Giáo viên thì có 2 Thầy Cô buộc phải nghe theo lời của sinh viên thế là cả khóa chia ra làm 2 đoàn một doàn đi Ninh Bình gần 50 con người - Còn một đoàn thì gần 100 con người đi hành trình Đông Bắc trong 2 ngày. Thầy tuy bận nhiều việc nhưng vì biết hành trình dài khó khăn đã nhường Cô giáo đi trước cùng nhóm đi Ninh Bình - còn chấp nhận cùng thử thác 2 ngày Đông Bắc với đoàn sinh viên coi trời bằng vung .... Mặc dù vào đúng dịp nghỉ lễ Thầy thì lại là một MC nổi tiếng chạy Show suốt máy ngày lễ mới 8h tối hôm trc còn thấy Thầy lên sóng ở Hạ Long vậy mà 4h sáng hôm sau đã có mặt tai điểm tập kết cùng sinh viên, Mình là mình phục Thầy bởi sự nhiệt huyết với nghề và nhiệt tình với sinh viên...
Thôi thì biết các Bác tài thích tiền Tip thì em chiều nhưng mà tụi em thì ko dại j đưa luôn, cứ mềm mỏng nói chuyện. Vì các bác tài cũng biết là nếu ko chạy thì người thiệt nhiều nhất vẫn là họ. Với cả ngay từ khi căn lịch trình ban đầu tôi đã biết là thảo nào cũng có người sốc khi nhìn vào cái lịch trình này nhưng cơ mà cùng với sự giúp đỡ khá nhiệt tình của một anh đồng môn mặc dù chưa gặp nhau lần nào nhưng lúc mình hỏi thông tin về chuyến đi trên diendandulich.net ngày xưa thì anh em nhận ra nhau, cũng rất may hồi đó anh là là điều hành tour tuyến đông bắc của Vinatour và anh cũng khá nhiệt tình giúp đỡ cả đoàn trong lúc lên lịch trình và thông tin trong chuyến đi mà gần như tất cả các cung đường đều đươc căn rất tỉ mỉ thời gian đi thức tế sau này chính xác gần như tuyệt đối chỉ lệch một vài phút và chỉ lệch khá nhiều do những lúc bị yếu tố khách quan tác động .- Sau một hồi trao đổi với lái xe, các bác tài cùng đồng ý chạy nhưng vẫn cố nói chúng tôi chạy được đến đâu thì chạy nhé - uh, thì ok chạy đc đến đâu thì chạy
Mình với Thầy trưởng đoàn lên ngồi luôn ngay cái xe mà Bác tài vừa nãy càu nhàu và là người khó tính nhất trong nhóm 3 tài xế - Thầy thì hướng dẫn cả lớp các tác phong trong nghề và hôm đấy xe đó cũng có được thêm bài học về cách nắn tinh thần các bác tài - Vì thực sự trước lúc xuất phát các bác tài cũng chưa biết gần 100 con người này đều là những bạn đồng hành tương lai của mình sau này trên mỗi chuyến hành trình ....
Đúng 5h kém 1 phút đoàn với 3 con xe 35 từ đời cổ lai hy xuất phát , mình vừa ngồi vừa liên lạc với các trưởng nhóm thống kê quân số -vừa nghe thầy nói chuyện vừa vẽ lộ trình - Đi được khoảng 1 tiếng chuẩn bị vào địa phận Thái Nguyên, Bác tài hỏi đổng tí nữa dừng ăn sáng ở đâu - Mình viết địa chỉ điểm dừng ăn sáng đã chuẩn bị ra mẩ giấy đưa lên cho Bác tài xem ( điểm dừng lần ấy là một quán ăn nhỏ khu nhã ngã ba hàng sau này khi cô bạn ấy lấy chồng mình mới biết nhà cô bạn Trang Dung ngay cạnh ấy -" Dừng ở đây được ko Bác ??? " uh, dừng đâu cũng đc ! - Cả đoàn tiếp tục hành trình đến điểm ăn sáng sớm hơn dự định 5 phút.
Bài học đầu tiền của chuyến đi lần này tôi học được đó là: Trong bất cứ tình huống nào phải luôn giữ bình tĩnh và một cái “đầu lạnh “ để có thể tìm ra phương án giải quyết các tình huống.
Sau bữa sáng, cả đoàn tiếp tục hành trình hơn 200km đến với VQG Ba Bể - nhờ tìm hiểu khá kĩ mà sau lần ấy gần như ngồi một chỗ có thể kể ra từng tuyến đường từng ngã rẽ để vào được các điểm thăm quan trong tuyến đường đó - mà sau này mỗi lần quay lại tôi lại ko thể quên được từng điểm dừng chân trên mỗi chặng đường - Lần đó, sau khi đi qua Đèo Giàng, chúng tôi vào vườn quốc gia theo đường Nà Bản bỏ qua 2 con đường khác là Phủ Thông và Chợ Đồn vì đường khó đi - Với những chú ngựa sắt giảm sóc bằng nhịp chúng tôi đã biết được thế nào là xe ô tô "biết nhảy" cả lũ kêu oai oái, đưa thì bưu đầu đứa đang ngủ thì nhảy dựng lên, đưa ko quen thì lôn bửa - đến 2/3 xe ngất ngưởng - Thôi thì trước tỉnh cảnh ấy, Thầy trưởng đoàn đứng lên làm vài bài cổ vũ tinh thần vài trò chơi nhỏ với " Những chú bò vàng ...." và " Chim là bác ..." Mà công nhận một lúc sau cả lũ hý hửng cả lại ! mặc dù đường càng ngày càng sóc nhưng rồi cả xe lại khí thế hẳn cả lên....
Trước khi vào VQG, chúng tôi dùng chân ở chợ Rã để dùng bữa trưa. Đợt đó do chưa biết nhiều về dịch vụ và tuyến điểm của điểm đến nên chúng tôi lúc đầu đã xác định nhờ luôn BQL VQG đặt luôn dịch vụ từ ăn trưa bữa đầu tiên đến kết thúc chương trình trong vườn. Thú thực đây, cũng vì vố này mà khi kết thúc chương trong VQG Ba Bẻ tôi đã từng thề là không bao giờ quay lại nghỉ chân tại khu khách sạn ở trung tâm VQG nữa, chắc các bạn hỏi nguyên nhân vì sao phải ko ?
Vâng, thưa tôi không thích họ là bởi vì một điều họ làm dịch vụ không có " Tâm " - Biết là đoàn sinh viên du lịch đi khảo sát thực tế, biết là những đoàn em trong nghề nhưng mà vẫn chém thật lực - đặt xuất ăn ở chợ Rã ngày đó 50k/khách sinh viên với đoàn lớn cũng là tươm lắm rồi - các vị bên BQL VQG báo nhà hàng đặt có 40k/xuất - chốt lại là bữa trưa hôm ấy đoàn được ăn thịt ôi, với cá ươn. May mà không có ai bị làm sao - Đây cũng là bài học để đời của mình mà sau này mình chẳng tim bất cứ bố con thằng nào, càng hứa nhiều càng chẳng tìn - tôi làm j tôi cũng phải kiểm chứng, anh làm tốt thì lần sau tôi mới đến dù anh có đưa bao nhiêu tiền nót tay hối lỗi nhưng cũng xin chào từ biệt . Mang tiếng hồi đó người nhận chương trình của cả đoàn là PGĐ VQG .... là ai chắc ACE làm du lịch cũng biết rồi, mình cũng ko muốn nhắc tên, vậy mà cư xử với các đàn em chẳng ra j xong chương trình thăm quan hồ ko vấn đề j thì đến tối - thì bữa ăn do có sự dám sát cẩn thận nhưng xuất ăn vấn rất tệ nên cả nhóm leader tự quyết chi thêm tiền gọi thêm món cho cả đoàn ăn uống cho thoải mái chuẩn bị cho đêm gala tưng bừng.
Đêm Gala được đầu tư khá nhiều trang thiết bị âm thanh hiện đại được setup trên một nền sân khấu cũng khá đẹp "đạt tiêu chuẩn 5 sao" của miền sơn cước. Cơ mà đêm gala đó vừa từng được 15 phút thì phụt, mất điện ! ok, mất điện thì ta đốt lửa trại, cả đống lửa to đùng đốt đc đúng 10 phút hết veo - Hỏi mấy người phụ trách VQG lúc đó ở đấy " các anh có máy nổ ko ? không em ah - thế mọi khi mất điện thì các anh làm sao với mấy thiết bị kia - ah thì khách đi thuê máy nổ hoặc giải tán ... - Thế tiền thuê máy nổ ai chịu ? khách chịu chứ sao ! " - Nghĩ bung: Mấy ông định chơi nhau ah - bỏ ra gần 3 -4 triệu cho đêm gala mà các ông bảo mất điện thì chịu ah" - Thôi được không được để mất đêm gala anh em đồng ý đi thuế máy nổ rồi về nói chuyện với PGD VQG sau ( người nhận chương trình của cả đoàn nhưng từ bữa trưa có vấn đề hôm ấy không hề thấy mặt mũi đâu mặc dù đã gọi điện thoại rất nhiều lần xin gặp ). Cũng may mà một lúc sau là có máy nổ về mọi chuyện lại được tiến hành đến khuya mới xong do chưa có kinh nghiệm tổ chức gala mà sau một đêm quá nhiệt tình mấy bạn leader trong nhóm làm gala mất giọng toàn tập !
Mọi người đọc thì cứ tưởng bình thường chẳng có j nhưng khi đứng với vai trò người đứng đầu tổ chức cho cả đoàn thì sức ép vô hình từ nhiều phía đổ về như một tảng đá đè nặng lên tâm lý của người tổ chức. Nhiều người cứ bảo làm du lịch là sướng, công nhận nếu mình là khách được tận hưởng dịch vụ thì công nhận cũng sướng thật nhưng với vai trò là người tổ chức thì phải lo nghĩ bao điều. Dù là người HDV hay người điều hành thì nỗi lo lớn nhất là làm thế nào để cho chương trình thành công, mọi người đều thoải mái sau khi kết thúc chương trình. Chuyện phải thức dậy lúc 3 - 4h sáng và lên giường nghỉ ngơi lúc 1 - 2h đêm là chuyện bình thường của người làm nghề dịch vụ đặc biết là dịch vụ du lịch - ĐI nhiều mới thấy, cái thú ăn chơi của người Việt ta cũng nhiều chuyện để nói lắm... cái thế giới ngầm hoạt động khi bóng tối buông xuống nó này sinh ra nhiều chuyện từ nhu cầu của con người... Rồi đi nhiều cùng gặp đủ loại người tiếp xúc đủ mọi tầng lớp trong xã hội cũng giúp cho người làm nghề dịch vụ dầy dạn hơn rất nhiều ! Việc va chạn tiếp xúc với đủ loại người và việc đi lại thường xuyên khuyến cho những người làm du lịch nói chung và đội HDV nói riêng cũng bị mang tiếng nhiều đặc biết là đội ngũ HDV nữ cũng bị mang tiếng nhiều nhưng thú thực xã hội nay cũng có người này người kia ko phải ai cũng như ai, Vậy mà có một số nhà báo chẳng biết hay chỉ biết một khía cạnh nào đó về một số con người mà "chụp mũ" nói HDV nữ thế này thế kia. Nhưng qua quá trình tiếp xúc với người người Phụ nữ làm HDV du lịch minh xin thưa với mọi người rằng đa phần họ những con người đã quyết tâm hay nặng lòng với nghề HDV đều là những con người ngoại giao khá tốt, biết cách tránh né những thói hư tật xấu khá tốt, biết đối nhận xử thế và rất hay giúp đỡ đồng nghiệp, mặc dù họ khá là cá tính nên nhiều người cũng ngại vấn đề đặt mối quan hệ lâu dài nhưng thú thực nếu ai đó mà kết duyên được và được một người HDV nữ thực lòng yêu thì thú thực người đó rất có phúc vì sau này chắc chắn chẳng phải lo lắng j việc gia đình, đối nội đối ngoại. không bao giờ phải phiền não về những trục trặc và xung đột trong gia đình về các đối nhân xử thế ....
( Còn tiếp )