Hôm nay tôi xin
kể tiếp câu chuyện của ngày hôm qua .... câu chuyện của một thời sinh viên nhiệt
huyết - câu chuyện về hành trình 3 ngày qua 3 tỉnh Đông Bắc cùng với gần 100
con người cùng hành xác với hành trình trên 800km với những cung đường lần đầu,
với bao cảnh đẹp tuyệt vời mãi luôn trong kí ức tôi ( Viết để phòng khi sau này
quên mất ) keke

Sáng hôm sau, chúng tôi bừng tỉnh bởi những
tiếng chim rừng, trong một không gian thật khoáng đạt tuyệt vời của núi rừng
nơi đây, không khí đầu tháng 5 nếu ở Hà Nội dịp đó thì cũng bắt đầu oi nóng rồi
nhưng ở đây vào buổi sáng chúng tôi vẫn có thể cảm nhận được cái không khí se
se lạnh được tạo lên từ lớp sương mỏng vẫn còn bao phủ trên các vách đá, tán
cây ...
ah mà quên không nhắc các bạn nếu có dịp đến thăm hồ thì dù là giữa mùa
hè thì lúc lên thuyền đi thăm quan hồ cũng lên mang theo một cái khăn mỏng hoặc
một cái áp dài tay nhé vì nhiệt độ khu vực hồ luôn thấp hơn so với các nơi khác
xung quanh là nhờ không gian hồ được bao bọc bởi hệ thống núi cao và rừng cây
nhiệt đới tạo thành một thế hút gió và có một độ ẩm cao nhờ vậy mà ở đây có khá
nhiều loại động thực vật đặc hữu … nhưng có một nỗi buồn mà lúc thăm quan hồ
chúng tôi nhận thấy là các thuyền di chuyển đưa khách vào thăm quan hồ khi đi
qua đoạn Sông Năng ( đi vào Hồ Ba Bể đa phần mọi người sẽ lên thuyền ở bến Pốc
Nốm phía ngoài VQG và xuôi dòn theo Sông Năng để vào hồ Ba Bể ) gặp rất nhiều
khó khăn vì lòng sông bù bồi lăng quá nhiều. Các thuyền chỉ cần đi chệnh hướng
một tí thôi là y như rằng bị mắc cạn luôn. Hồi ấy chúng tôi đi là vào mùa khô
cho nên không được chứng kiến cảnh nước của dòng sông Năng hòa với nước của Hồ
tạo ra một cảnh đẹp khá thú vị mà có lần khi đi vào hồ vào mùa nước dâng tôi đã
được chứng kiến cảnh mà các cụ hay có câu “ Hòa nhập chứ ko hòa tan” đó là cảnh
dòng nước đục ngầu phù sa của dòng sông Năng va chạm với dùng nước xanh ngắt của
hồ Ba Bể ở đoạn giao nhau giữa 2 dòng nước ta có thể chứng kiến từng mảng nước
đan xen nhau tạo thành các mảng mầu xanh đỏ rất đẹp nhưng mà chúng lại không hề
hòa tan vào với nhau, một cảnh tượng khá độc đáo mà bất cứ ai nhìn thấy cũng đều
không khỏi ngỡ ngàng…
ah mà còn một điều đặc biệt nữa là người dân ở VQG theo
truyền thống thì họ di chuyển trên mặt hồ bằng những con thuyền độc mộc có lòng
thuyền chỉ rộng khoảng 20 – 30cm còn dài có khi đến chục mét – Lòng thuyền nhỏ
lắm mình cảm tưởng như một thằng to con như mình mà ngồi lên chắc chẳng thể giữ
thăng bằng nổi ( có khi còn chẳng có chỗ mà ngồi ) vậy mà họ chèo thuyền tài tình lắm các bạn ah. Nếu muốn biết họ chèo thuyền giỏi như thế nào thì hãy đến
thăm hồ mà coi các bạn nhé ! ( những con thuyền ở đây độc đáo lắm, nó ko được
ghép từ các mảnh gỗ lại như các nơi khác mà khi làm thuyền, họ chọn một cây gỗ
to rồi cứ thế nạo thân gõ để cho nó thành hình một chiếc thuyền đây chính là lý
do tại sao mà thêm thuyền lại nhỏ mà lại dài như vậy đấy các bạn ah ).
Tuy bây
giờ do chính xác cấm khai thác gỗ mà người dân không thể đóng những con thuyền
bằng gỗ nữa nhưng những con thuyền được đóng bằng tôn vẫn được đóng phỏng theo
mô típ cũ, nếu có cơ hội đến đây các bạn hãy thử một lần lên chèo thử con thuyền
đó mà xem nhé. ( VQG Hồ Ba Bể là nơi có trữ lượng gỗ Nghiến, một loài gỗ quý
nhiều nhất cả nước vậy mà vài năm gần đây chỉ vì sự quản lý lỏng lẻo mà đã có rất
nhiều ha rừng ra đi …).
Tranh thủ lúc dậy sớm
trước giờ xuất phát chúng tôi, rủ nhau chạy bộ quanh khu nhà khách để tận hưởng
cái không khí trong lành đến tuyệt vời này. Trong lúc ấy tôi thấy rất nhiều xe
máy chạy từ cổng VQG vào sâu trong rằng chở rất nhiều thực phẩm, thấy lạ chúng
tôi hỏi nhân viên VQG thì biết phía trong kia vẫn còn vài bản người Tầy sinh sống….
Sau này, khi có cơ hội đến VQG thêm nhiều lần nữa thì tôi mới được có cơ hội
tận hưởng cảm giác tuyệt vời khi được ở cùng người dân sống trong những bản
làng ấy có thể nói tôi đi khá nhiều nơi trên đất nước Việt Nam này rồi thì
trong những bản làng làm du lịch homestay thì bản Pác Ngòi và một vài điểm bản
nữa trong VQG là những nơi có cách phục vụ khách du lịch tốt nhất và tạo được
cho khách du lịch sự thoải mái cần có khi nghỉ chân sau một ngày dài tham quan
khám phá VQG.
Sau khi qua Đèo Gió
Ta lại vượt Đèo Giàng
Lại vượt Đèo Cao Bắc
Thì ta tới Cao Bằng
( Trung Thông )
MỜI ANH LÊN CAO BẰNG
Sáng tác: Thuận Yến – thơ Y Phương
Mời anh lên Cao Bằng quê em.
Lên đèo Khau Liêu qua đèo Mã Phục,
Luồn qua rừng vầu, xuyên qua rừng trúc
Như bầy ong ong như bầy chim.
Sáng hôm ấy, khi làm
thủ tục thanh toán phòng chuẩn bị cho đoàn xuất phát. Chúng tôi lại tiếp tục bị
khó chịu thêm về cách cư xử của nhân viên lễ tân ở đây nhưng thôi ko nhắc lại
làm j nữa cho them bực mình. Tiếp tục hành trình, chúng tôi quay lại con đường
hôm qua đi vào từ Nà Bản ra QL3 để tiếp tục hành trình đến với Cao Bằng đoàn đường
này nhiều đèo dốc hơn so với đoạn dường hôm qua. Những con đèo dốc điển hình của
vùng núi cao đốc Bắc là không quá dài nhưng có rất nhiều khúc cua tay áo liên
tiếp nhau khiến cho nhiều người không quen đi đường đèo chắc chắn nếu như không
uống thuốc chống say xe hay có vài phương pháp chống say xe mà chỉ có dân du lịch
mới biết thì sẽ khó mà chịu đựng nổi. Chính vì lý do này mà một bạn trong đoàn
vì bị bệnh tim đã khó mà chịu đựng nổi mà bị ngất giữa đường đi khiến cho cả
đoàn khá hoang mang may mà có sự hỗ trợ đầy kinh nghiệm của Thầy trưởng đoàn mọi
chuyện đều ổn.
Tuyến đường Quốc Lộ 3 là để lên
đươc với Thác Bản Giốc phải đi qua 7 con đèo trong đấy có con đèo Gió được coi
là 1 trong tứ đại đèo của miền núi Phía Bắc – Không phải bỗng nhiên mà đèo này
được gọi là đèo gió đâu các bạn – hôm đó chúng tôi vừa xuống xe thì chúng tôi
có cảm tưởng đang được bồng bềnh trong mây, gió thổi lồng lộng có lẽ là vì trên
đỉnh đèo chính là cổng hút gió của cả dãy núi cho nên quanh năm ở đây gió luôn
thổi không ngừng, khi đi qua đèo Gió thường thì mọi người không qua giờ quên
mua món măng ớt ngâm với quả móc mật trong lúc xe nghỉ trên đỉnh đèo để chuẩn bị
tiếp tục hành trình lên đèo Cao Bắc tiếp sau đấy
Nếu nói tới khu vực miền núi Đông Bắc về mặt
ẩm thực thì phải nói là tuyệt vời. Món gia vị đặc trưng của nơi đây là Móc Mật
– loại cây này từ lá cây, đến quả, ,,tất cả đều được dùng để làm gia vị cho những
món ăn đặc trưng như lơn quay, vịt quay, thịt nướng … Ngoài ra, có món phở Vịt
quay là món khá tuyệt, tuy lần đó do đoàn quá đông nên khách sạn chưa chuẩn bị
đủ nguyên liệu nhưng phải thú thật là hương vị của món này như thế cũng đã tuyệt
vời lắm rồi. nhưng mà bạn nào mà không ăn được vị chua thì tốt nhất đừng vắt
thêm chanh, quất khi ăn món này nhé vì gốc của món này là phở chua mà hơn thế nữa
đa phần các món ăn ở trên này đều có một chút dư vị chua trong món ăn đặc biệt
là những món nấu với măng thì chua đúng là … Còn rất nhiều các món đặc trưng
khác nữa mà lên đây nếu có cơ hội hay thử đi các bạn nhé !
Nơi đây là thủ phủ của dân tộc Tầy, Nùng nét đăc trưng của dân tộc này cây
đàn Tĩnh với những bài hát then đi vào lòng người. Lần đó trên xe chúng tôi có
một chị là người địa phương đi cùng đoàn trên hành trình với Thác Bản Giốc, hồi
đó công nhận chúng tôi cũng ngây ngô ko biết j Thầy trưởng đoàn thì cứ nháy
sinh viên để trọc chị ấy để chị ấy hát cho cả đoàn nghe….
Nhắc đến phở chua thì tôi lại nhớ đến sự khác
biệt của món phở chua giữa các vùng ở miền Núi Phía Bắc - có dịp lần sau mình sẽ
chia sẻ với mọi người - nếu các bạn muốn biết ?
Lên đến Cao Bằng sau
khi vấp phải sự cố một thành viên bị ngất trên đường thì quá giờ trưa chúng tôi
mới đến Cao Bằng, khi ăn cơm trưa chúng tôi lại biết một tin trời đánh tối mấy
hôm trc trời mua mà lại vào đúng thời điểm đoạn đường Cao Bằng – Pác Bó đang sửa
chữa nên chắc chắn đoàn xe 3 con 35 già cỗi của chúng tôi không thể vào vào được
Pắc Pó chiều hôm ấy thế là sau khi cho đoàn dùng bữa xong cả nhóm vừa ăn vừa ngồi
bàn với Thầy về vụ lịch trình – quyết định bẻ lịch trình mà nếu chiều hôm đó ko
đi đâu thì phí quá mà đi điểm khác thì ko có điểm nào nổi bật cả chỉ có duy nhất
là chấp nhận chiều hôm đó đi Thác Bản Giốc luôn ( ban đầu là sáng hôm sau mới
đi Thác Bản Giốc vì quãng đường xa hơn ), sáng hôm sau về Lạng Sơn xong xuôi về
Hà Nội luôn. Thế là bàn giao nhiệm vụ cho đồng chí Thế hủy vụ đặt ăn ở một nhà
hàng tại Cao Bằng bữa trưa ngày hôm sau, xong đấy cả nhóm về nghỉ ngơi chốc
lát. Nhưng chúng tôi đâu có thời gian nghỉ, xong vụ ấy lại đến vụ phòng ốc, đã
đặt phòng cho cả đoàn cùng khách sạn rồi vậy mà khách sạn vẫn tham nhân thêm
đoàn khác biết là 2 lớp kia chẳng chịu chuyển sang chỗ khác đâu thế là chúng
tôi chấp nhận cho lớp của mình chịu thiệt chuyển sang chỗ khác để nhường cho những
lớp bạn ở cùng một khu, đã thế ban đầu lễ tân lại còn dẫn sang một khách sạn
như cái nhà nghỉ tối mò. Mình lắc đầu kiểu này lại lắm chuyện rồi đây nhưng sau
một lúc trao đổi nặng nhẹ, thiệt hơn, cuối cùng họ cũng sắp cho lớp mình một
khách sạn khác đối diện khách sạn của cả đoàn đang ở cũng khá đẹp và rộng rãi.
Trong cái rủi lại có cái may, tuy chậm thời gian nhưng chúng tôi lại có một
buổi trò chuyện với ban giám đốc khách sạn đồng thời cũng làm bên sở du lịch về
du lịch Cao Bằng và thông báo lịch trình thay đổi với cả đoàn xong lúc đó là 2h
chiều, chúng tôi lại lên xe thằng tiến đến Thác Bản Giốc luôn quáng đường 80 km
với nhiều đoạn đèo dốc đến tận hơn 5h chiều chúng tôi mới đến Thác Bản Giốc
thăm quan chụp ảnh đc một tí thì lại chạy sô sang Đồng Ngườm Ngao.
Lần đầu tiên đến nơi này, lúc mới nhìn ngọn thác vĩ đại nhất từ trên cao
xuống thì thấy hơi thất vọng vì dịp đó nước đổ về không nhiều lên trông thác ko
được hùng vĩ lắm – nhưng càng xuống gần càng thấy dòng thác đẹp tuyệt vời dù đứng
các xa chân thác đến vài trăm mét nhưng những hạt nước li ti làm chúng tôi có cảng
giác như đang đi dưới những cơn mưa phùn của mùa xuân, tiếng đổ ầm ầm của dòng
nước át hết cả tiếng loa gọi cả đoàn tập trung chụp ảnh. Mọi người thi nhau tự
sướng mất rất nhiều thời gian cho vụ này vì gần 100 con người thì đến 2/3 là
con gái mà khó mà trách đc nhu cầu đó của chị em còn trời ngày càng tối nhanh
hơn…. Nơi đây trong lịch sử từng là nơi diễn ra những cuộc chiến đấu rất ác liệt
trong cuộc chiến tranh biên giới Việt Trung, nơi chúng tôi đứng đây có cột mốc
836 A và B phân đôi danh giới đồng thời cũng cắt đôi thác chính ra là 2 phần một
nửa là do Trung Quốc kiểm soát, một nửa và phần thác phụ là do Việt Nam kiểm
soát. ..
Xong vụ này, chúng tôi tiếp tục hành trình đến với động Ngườm Ngao ( Hổ gầm
) có thể nói đây là một tỏng những động đẹp nhất mà tôi đã từng đi – hệ thống động
khai thác du lịch dài khoảng 800m còn những đoạn mà chưa khai thác thì còn dài
hơn rất nhiều. Chúng tôi đến đây khi trời đã nhá nhem tối mọi vật không còn rõ
dàng nữa nhưng có một cảm giác mà chúng tôi không thể nào quên đó là cảm giác
những cơn gió mát lạnh thổi ra từ miệng hang từ miêng cửa hang rất nhỏ chúng
tôi đi vào là một hệ thống hang động vô cùng tuyệt đẹp với vô cùng nhiều thạch
nhũ được bao bọc bởi những lớp lân tinh long lanh lấp lánh trong ánh điện huyền
ảo, những mảng thạch nhũ dưỡi đất nối tiếp nhau tạo thành một thảm thạch nhũ
như những ruộng lúa bậc thang nối tiếp nhau đan xen nhau và long lanh trong anh
sáng lấp lánh của lân tinh, và nét đặt trưng của động này và có lẽ chỉ có động
này mới có đó là thạch nhũ hình bông sen ngược nó đã trở thành biểu tượng của Động
này, thực sự lần đó chúng tôi khá may măn vì đi vào mùa khô mới nhìn thấy nhiều
lân tinh như thế trên thạch nhũ vì những lần sau đấy tôi đi vào mùa mưa nên nước
trong hang dâng lên lân tinh ít xuất hiện trên thạch nhũ nữa ra khỏi hang thì
cũng là hơn 8h tối rồi. Lúc này các bác Tài bắt đầu tỏ thái độ, họ ra hiệu cho
nhau định không chạy nữa đển chỗ ăn cơm là để đoàn ở lại. biết tình hình đó là
chúng tôi nắn ngay, thông qua Bác tài dễ tính nhất chúng tôi đả thông tư tưởng
cho cả nhóm 3 bác tài luôn, bữa tối lúc 10h đêm tại Trùng Khánh chúng tôi cũng
cho các bác tài thoải mái hơn vì quãng đường đi cả ngày cũng khá là thấm mệt.
Sau bữa tối chúng tôi còn phải đi quang đường gần 60km nữa mới về đến khách sạn.
Vừa đi trên xe cả đoàn thi nhau mở nhạc đủ các thể loại cho nhau nghe, rồi kể
chuyện ma trên đường. Khi đi qua ruộng ngô, Bác Tài vui tính còn bảo chúng tôi
có ăn ngô ko thì dừng lại cho xuống khuân ít ngô lên nhưng thôi nói cho vui vậy
chứ trong cốp xe chúng tôi đã chuẩn bị cả tạ ngô rồi cứ tưởng đêm hôm qua ở Ba
Bể mà vui là lôi ra nướng rồi…
Về đến khách sạn là hơn 12h đêm, sau một lúc trao đổi với các Bác Tài về
việc kí khống cho họ đã đi toàn bộ quang đường như lịch trình ban đầu vì bỏ Pác
Pó thì coi như họ cũng tiết kiệm đc 90km tiền xăng dầu, thực ra nếu báo về nhà
coi như chúng tôi tiết kiệm đc khoản đó nhưng thôi coi như là chấp nhận dù sao
thì cũng để cho họ thoải mái vì cũng ko đang bao nhiêu so với công sức họ bỏ
ra, vì tính mạng của gần 100 con người cũng đang nằm trong tay họ… đả thông tư
tưởng, tối về chúng tôi cũng chuẩn bị luôn thêm mấy cái phong bì để mai làm lễ
hậu tạ…
1h sáng mới được lên giường đi ngủ , sáng hôm sau dậy được thưởng thức
luôn một bát Phở Vịt Quay ngon tuyệt vời và được nghe tin trôm đột nhập phòng của
nữ sinh nhưng bị phát hiện nên nhảy rào chạy trốn may mà ko mất mát j – kể ra
an ninh vùng biên cũng có nhiều điều để bàn….
1h sáng mới được lên
giường đi ngủ , sáng hôm sau dậy được thưởng thức luôn một bát Phở Vịt Quay
ngon tuyệt vời và được nghe tin trộm đột nhập phòng của nữ sinh nhưng bị phát
hiện nên nhảy rào chạy trốn may mà ko mất mát j – kể ra an ninh vùng biên cũng
có nhiều điều để bàn….
Từ
Cao Bằng chúng tôi rẽ sang đường QL4 xuôi về Lạng Sơn, quáng đường này ít đèo dốc
hơn nhưng đường thì ko được đẹp lắm một bên là núi một bên là vực với dòng sông
đỏ nặng phù sa – đó là dòng sống Kỳ Cùng dòng sống chảy ngược – ah mà nhắc đến
sông chảy ngược thì trên sách vở nói là chỉ có 1 con sông duy nhất chảy ngược
là Kỳ Cùng nhưng trên thực tế thì có trên 2 dòng sống chảy ngược từ Viêt Nam
sang Trung Quốc đấy các bạn ah – ai chưa biết thì giơ tay nhé có j mình sẽ chia
sẻ !
Hành trình đến với xứ
Lạng trong một buổi sáng đẹp trời với bao dự định thăm quan đủ thứ nhưng hơi ôi
lại gặp sự cố tắc đường mà lại vào đúng đoạn độc đạo tùy lúc ấy nhanh trí gọi về
anh anh điều hành đồng môn hỏi cung đường nhưng mà chúng tôi đã đi quá
mất lối rẽ vào đường vánh đai biên giới để tránh chỗ bị tắc ấy rồi. Một chiếc
xe container chắn ngang đường đã xóa bỏ mọi dự định của chúng tôi lúc đó. Tưởng
chừng như phải vác đống ngô trong cốp xe ra nướng, đã gọi điện sẵn cho nhà hàng
chuẩn bi tinh thầm chuyển đồ ăn và cơm ra điểm bị tắc cách thành Phố Lạng Sơn
có khoảng 30 km…, Lúc đó, cô bạn thủ quỹ cầm tiền cảu cả đoàn lại la toáng lên
là không tim thấy cục tiền gần 60 triệu đâu, đúng là chó căn áo rách cơ mà
trong cái rủi vẫn có cái may, chờ đợi mất 4 tiếng đồng hồ sau đó thì một cái xe
cẩu lù lù chạy tới lôi cái xe kia lên thế là anh em được giải thoát, cô bạn thủ
quỹ thì moi được cục tiền từ đáy balo ra thế là cũng may mắn lắm rồi.
Về
đến Lạng Sơn đói mềm người lại được thưởng thức những món ăn tuyệt vời của mảnh
đất xứ Lạng, phải nói thật tôi đi khăp miền biên giới phía Bắc đi hết các tỉnh
giáp ranh biên giới rồi, tôi phải công nhận một điều không đâu trong cái dọc
biên giới phía Bắc này đồ ăn ngon bằng nơi đây, từ món đậu hũ non mềm như thạch,
đến món vịt quay Lạng Sơn, Lợn với lá móc mật đến món cải ngồng Lạng Sơn … thật
sự là tôi ko bao giờ quên được cái hương vị của bữa ăn đó. Công nhận mảnh đất Lạng
Sơn đươc thiên nhiên ban tặng cho cái khí hậu tuyệt vời cho nên sản vật rất
phong phú và sự giao thoa văn háo ấm thực của một nơi từng là cửa khẩu thông
quan hàng hóa sầm uất nhất luôn mang một phong vị riêng không đâu có được.

Xong chương trình
này, khi gần về đến Hà Nội, khi hết chuyện phải lo rồi thì cũng là lúc mình bắt
đầu phê luôn ! lần đầu thử lửa chưa có kinh nghiệm 3 ngày đầu óc căng thẳng lo
cho cả đoàn, thiếu ngủ .. Phải mất gần 1 tuần sau khi về đến nhà mình mới hết cảm
giác lắc lư sau chuyến hành trình kỉ lục đầu tiên này. Cũng là kinh nghiệm cho
tôi trong những chuyến hành trình dài sau này.
Những kĩ ức về một
chuyến hành trình đầy kỉ niệm của tôi nhiều năm về trước là thế đó đấy các bạn
ah ! Người làm nghề dịch vụ vất vả lắm ko đơn giản như các bạn nghĩ đâu. Chúng
tôi bám trụ được với nghề là vì sự đam mê với cái nghề này. có rất nhiều trải
nghiệm đã trở thành kinh nghiêm giúp ịch rất nhiều cho tôi trong công việc sau
này. Tuy những đoạn hồi kí trên tôi đã rút bớt đi khá nhiều những chi tiết oái
oăm trong nghề nhưng như thế có lẽ các bạn cũng đã hiểu được phần nào về cái
nghề của chúng tôi. Hẹn các bạn trong những STT tiếp theo nhé !